3/03/2015

📖 BẢY BƯỚC TỚI MÙA HÈ

Lần nào khép lại trang cuối cùng cũng thấy bồi hồi chín tầng mây. Những câu chuyện vừa không kịch tính vừa không lãng mạn, những nút thắt – mở cũng khá lỏng lẻo nhưng lại khiến tôi ám ảnh… Cảm xúc như khói lam ban chiều lãng đãn trôi vô định trong lồng ngực để đến một lúc nào đó khi bọt khói tan biến là lúc lòng người cũng bình yên đến lạ…

Bảy bước tới mùa hè” là một buổi chiều lộng gió như vậy… Cuộc hành trình chinh phục trái tim “công nương” của các chàng “hiệp sĩ” và “tướng cướp” thật lắm công phu. Đó cũng là hành trình khám phá nội tâm của những cậu nhỏ lững chững bước từ cái hàng rào của danh xưng “anh hùng” tự hào ức hiếp mấy đứa con gái phải khóc thút thít, sang cái bờ giậu bên kia lồng ngực mà bâng khuâng tự hỏi: “Trò chuyện với đứa con gái mình thích, sao khó ghê mày ha?”.

Nhưng dù vậy, đây không phải là một truyện về tình yêu, nó vẫn là câu chuyện của những tâm hồn tuổi nhỏ. Người nhỏ đọc để thấy mình của những buổi trưa trèo lên cây chổi treo lủng lẳng trên cây ổi mà hát nghêu ngao:

“Trên chiếc chổi bay này tôi nhớ em
Giữa cơn gió lạnh tê người này tôi nhớ em…”

Người lớn đọc để so sánh câu trả lời cho nỗi khắc khoải những ngày rất cũ:

“Thiếu một nửa tôi đi tìm một nửa
Một nửa nắng vàng một nửa mưa bay
Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió
Ai sẽ là một nửa của tôi đây?”

Riêng tôi, tôi đi bảy bước để tìm lại mùa hè “trong ngăn ký ức, chứa đầy tiếng ve”, và để lại nhủ với mình rằng:

“Đừng như quả thị
Rớt bị bà già
Cất trong hủ gạo
Coi chừng chuột tha…”

1/15/2015

✍ CHÀO EM, 25! TUỔI TRẺ KHÔNG ĐỂ DÀNH!

Đình Phong (Chàng trai năm ấy) từng muốn để dành tuổi trẻ khi anh không còn nhiều thời gian nữa. Nhưng tôi thì ngược lại, tôi có cả bầu trời phía trước để vẫy vùng, thế nên tôi không muốn để dành một mẩu tuổi trẻ nào hết. Tôi muốn dùng nó cho đến tận những ngày 25 về sau…


Khi tôi đôi bảy, đôi tám, tuổi trẻ được dành nhiều cho bài vở và lũ bạn bè cấp 3. Phải nói là tôi thích đi học, tôi rất thích đi học. Một phần vì đó là nhiệm vụ duy nhất của tôi trước ba mẹ và phần vì cái “chuồng thú” của tôi quá ư vui vẻ, sinh động. Ở đó, tôi vô tư cười đùa, tự nhiên thể hiện sự “thô bỉ” mà không lo bị đánh giá này nọ. Ở nhà tôi hiền lành, ít nói, ngoan ngoãn bao nhiêu thì ở lớp tôi hoạt bát, năng động bấy nhiêu. Chúng tôi có nhiều kỷ niệm thời áo dài mà mãi đến tận bây giờ và về sau nữa sẽ luôn nhắc lại mỗi khi gặp nhau. Mặc dù, thời đó tôi được đánh giá là lúa một bồ, quê mùa, bảo thủ nhưng tôi biết mình vẫn sống đúng với những ngày 15, 16 vì suy nghĩ của tôi còn non nớt lắm. Tôi dễ xúc động trước những điều nhỏ nhặt, đỏ mặt tía tai khi đứng gần thằng con trai mình thích (hay nó thích mình cũng thế), tim đập chân run mỗi lúc truy bài mà đầu không có 1 chữ, thích túm tụm cùng đồng bọn để buông dưa, nói xấu vài đứa không vừa mắt, và còn thích nói triết lý như kiểu mình sâu sắc lắm nữa chứ (nhưng giờ khi cái tuổi 25 đang trườn tới thì tôi mới nghiệm được rằng khi ấy mình quá ư ngây ngô, chả hiểu chút gì về “cuộc đời”).

Những ngày 20 chứng kiến bước ngoặc đầu tiên trong đời tôi: cánh cổng đại học và khung trời sinh viên. Tuổi trẻ của tôi những ngày này sôi động và màu sắc lắm. Tôi không còn quá quan trọng chuyện sách vở, điểm số mà dành nhiều thời gian  hơn cho những hoạt động ngoại khóa, tình nguyện, những chuyến đi. Tôi tham  gia không mệt mỏi vào những tổ chức của sinh viên với một lòng nhiệt thành cống hiến. Tôi không quản khó khăn và gian khổ, tôi gặt hái niềm vui từ nụ cười của những anh em, bè bạn sau mỗi mùa chiến dịch. Tôi học được nhiều kỹ năng, mở rộng được mối quan hệ, dần khám phá được những khả năng tiềm ẩn của bản thân, niềm đam mê nghề nghiệp. Ngày ấy, tôi hoàn toàn cháy cho tuổi trẻ của mình! Và tất nhiên, tôi bắt đầu hiểu một chút về “cuộc đời”


Tốt nghiệp đại học khi gần kề cái ngưỡng 25, tôi sớm tìm được việc làm đúng chuyên ngành ở môi trường thân thiện. Dù công việc có nhiều áp lực nhưng so với bạn bè phải bương chải ngoài kia thì tôi vẫn may mắn lắm. Tuổi trẻ những ngày này nhiều suy tư. Hoàn cảnh buộc tôi phải tính toán chi li nhiều hơn cho cuộc sống tự lập xa nhà của mình, môi trường làm việc khiến tôi trăn trở hơn về “những mối quan hệ”. Lúc này, tôi không dám ngây thơ nữa vì những vết thương chưa liền sẹo làm tôi e dè nhiều thứ. Tôi không chạy nhảy hồn nhiên như lúc trước, mỗi bước đi có phần cẩn trọng hơn. Hình như, tôi bắt đầu hiểu về “cuộc đời”

Hôm nay, tôi 25!
Vẫn là tôi của những ngày đôi tám: chân thành, giản dị, hay những ngày đôi mươi: sôi nổi, đam mê. Và, không thiếu một chút suy tư của thuở tiền 25 …

Tôi hôm nay 25, khác xưa nhiều lắm. Có những điều tốt đã học được để tích lũy cho hôm nay, nhưng cũng có những thứ lỡ tay đánh mất trong những ngày lạc lối…

Tôi hôm nay 25, chênh vênh nhiều lắm. Có những ngã rẽ phải đi không quay đầu lại được. Có những quyết định phải làm không lường được hiểm nguy…

Nhưng, tôi hôm nay 25, không bao giờ để dành tuổi trẻ. Sẽ sống và yêu thương cho đến mẩu cuối cùng!