Lần này ra đi có lẽ cũng sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Thật may vì chúng ta không có nhiều bạn bè chung, không phải nhìn nhau lớn lên và trưởng thành. Một người xa lạ, đến bất ngờ nên ra đi cũng nhẹ nhàng như một điểm giao ngẫu nhiên trên con đường . Chẳng có lý do gì để có thể cắt nhau thêm một lần nữa. Mình là vị chủ nhà đã đón tiếp bạn bằng tất cả sự chân thành nên cũng sẽ tiễn bạn đi bằng một mặt hồ phẳng lặng thanh thản, không nuối tiếc, không oán hận, không cưỡng cầu. Thứ còn đọng lại là những ký ức đẹp và sự yên bình mà thôi.
Ở tuổi này, đón và tiễn không biết bao nhiêu người rồi, mình thấy việc chia tay một ai đó không còn là sự kiện quá hệ trọng và phải bận tâm nhiều. Vẫn như những lần trước, một cơ chế đặc biệt trong mình đã xác lập để chỉ giữ lại những điều tốt đẹp và rửa sạch những nỗi buồn. Vẫn luôn là như thế, chỉ là điểm bắt đầu thì chắc chắn không thể giống với điểm kết thúc được. Những gì đã được thiết lập không nhất thiết phải xóa bỏ vì nó là cơ sở để đưa ra kết luận, cũng như thời gian đã trôi qua thì làm sao mà lấy lại được. Công tâm mà nói, bạn đã dạy cho mình rất nhiều bài học, mở ra cho mình thấy những chân trời mới, lĩnh vực mới mà mình chưa từng nghiêm túc suy nghĩ đến. Những trải nghiệm ấy, có thứ mình sẽ noi theo, nhưng cũng có những điều mình sẽ nhắc nhở bản thân để đừng phạm phải. Bạn còn giúp mình củng cố thêm niềm tin về sự tương đối rằng không có gì là mãi mãi và không có gì là không thể thay thế.
Có thể sau này, khi mình đã trải qua thêm nhiều lần vấp ngã nữa, gặp phải nhiều nỗi buồn hơn nữa, hoặc đơn giản là thời gian quá lâu để có thể nhớ được chuyện gì đã xảy ra thì mình sẽ mỉm cười khi nhìn thấy một hình ảnh gợi nhớ về bạn, nhưng không phải là bây giờ. Mình biết, mỗi người đi qua cuộc đời nhau đều là vì cái duyên rất lớn và ý nghĩa nhất định của nó. Dù cái kết với bạn khá bất ngờ nhưng mình có thể chấp nhận được, vì mình đã có sự chuẩn bị chu đáo cho chuyến phiêu lưu này. Tất nhiên, mình kỳ vọng vượt qua ngọn đồi đó là thảo nguyên xanh rờn, nhưng không có nghĩa thực tế chỉ là một cánh đồng hoang vu thì mình sẽ gục ngã. Mình không thấy hối hận vì những gì đã bỏ ra, thời gian, công sức hay tình cảm. Thực tế, thứ mình nhận được cũng vô giá như những gì mình kỳ vọng. Nhờ có bạn, mình đã biết sống thật với cảm xúc của mình hơn, biết trân trọng những giây phút hiện tại, biết chủ động yêu thương, chủ động từ bỏ ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh bị động. Mình cũng hiểu về bản thân mình hơn, và thậm chí là phát hiện ra mình dũng cảm hơn những gì mình có thể tưởng tượng được. Mình không cố tỏ ra mạnh mẽ, mình đã đau, đã hụt hẫng, đã tức giận đến mức nghĩ thôi cũng thấy quặn thắt, thậm chí xém chút bỏ đi một cơ hội quý báu mà chắc chắn mình sẽ vô cùng hối hận nếu lúc đó từ bỏ. Nhưng mình không khóc. Ban đầu mình không hiểu nhưng giờ thì mình biết đó là vì không đủ lý do để mình rơi nước mắt… Những điều như thế, đối với mình, quả thật, mới mẻ và quý giá. Nhờ có bạn.
Nhớ lần đầu viết cho bạn vì thấu cảm sâu sắc nổi chênh vênh bạn đang đối mặt. Sợi dây ấy vô tình kéo mình gần bạn một chút. Rồi lần này, một lần nữa mình dành nhiều tâm trí để viết riêng cho bạn, là lời cảm ơn cũng là lời từ biệt, bởi vì sau hôm nay mình không còn muốn thấu cảm với bạn thêm một lần nào nữa, bởi vì bạn không xứng đáng.
Tạm biệt ngày cuối ở đảo thiên đường, ngày cuối mình còn giao nhau./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét