Lần nào khép lại trang cuối cùng cũng thấy bồi hồi chín tầng mây. Những câu chuyện vừa không kịch tính vừa không lãng mạn, những nút thắt – mở cũng khá lỏng lẻo nhưng lại khiến tôi ám ảnh… Cảm xúc như khói lam ban chiều lãng đãn trôi vô định trong lồng ngực để đến một lúc nào đó khi bọt khói tan biến là lúc lòng người cũng bình yên đến lạ…
“Bảy bước tới mùa hè” là một buổi chiều lộng gió như vậy… Cuộc hành trình chinh phục trái tim “công nương” của các chàng “hiệp sĩ” và “tướng cướp” thật lắm công phu. Đó cũng là hành trình khám phá nội tâm của những cậu nhỏ lững chững bước từ cái hàng rào của danh xưng “anh hùng” tự hào ức hiếp mấy đứa con gái phải khóc thút thít, sang cái bờ giậu bên kia lồng ngực mà bâng khuâng tự hỏi: “Trò chuyện với đứa con gái mình thích, sao khó ghê mày ha?”.
Nhưng dù vậy, đây không phải là một truyện về tình yêu, nó vẫn là câu chuyện của những tâm hồn tuổi nhỏ. Người nhỏ đọc để thấy mình của những buổi trưa trèo lên cây chổi treo lủng lẳng trên cây ổi mà hát nghêu ngao:
“Trên chiếc chổi bay này tôi nhớ em
Giữa cơn gió lạnh tê người này tôi nhớ em…”
Người lớn đọc để so sánh câu trả lời cho nỗi khắc khoải những ngày rất cũ:
“Thiếu một nửa tôi đi tìm một nửa
Một nửa nắng vàng một nửa mưa bay
Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió
Ai sẽ là một nửa của tôi đây?”
Riêng tôi, tôi đi bảy bước để tìm lại mùa hè “trong ngăn ký ức, chứa đầy tiếng ve”, và để lại nhủ với mình rằng:
“Đừng như quả thị
Rớt bị bà già
Cất trong hủ gạo
Coi chừng chuột tha…”
