10/10/2016

👣AI ĐẾN BALI CŨNG CÓ MỘT MỐI TÌNH - EVERYONE FIND THEIR OWN LOVE IN BALI

Viết lại sau thời gian khép lòng không phải là một chuyện dễ... Người ta nói văn chương phản ánh tâm hồn. Khi lòng mình quá nhiều bộn bề, tim mình trở nên mạnh mẽ thì dáng chữ cũng không còn mượt mà, mơn mởn như thiếu nữ mười bảy nữa rồi... 

Dù thích đọc Nguyễn Nhật Ánh nhưng phải thừa nhận văn mình ngày càng giống Nguyễn Ngọc Tư, đã nghe phảng phất mấy “giọt đời” trong những con chữ (!)... Thoạt đầu có chút hoan man vì mình vẫn luôn sợ cái sự già dặn che mất những thứ thuần khiết. Cả một tuổi trẻ sôi nổi mình đã đấu tranh không khoan nhượng để bảo vệ mảnh đất tâm hồn tươi xanh, mình chưa chuẩn bị tâm lý cho thời điểm giao mùa này... Mình có chút đắn đo...

Hôm nay SG nắng chói chang giữa những chuỗi ngày mưa giăng kín lối. Mình đáng lẻ vui mừng vì không phải mệt mỏi ngụp lặn trong biển người hòa cùng biển nước ở cái thành phố đông đúc này. Song, chợt nhận ra mình thấy nhớ nhung sắc trời âm u đến lạ. Rồi mình cũng nhớ lúc mùa mưa còn mãi rong chơi ở đâu xa lắm mình đã mong mưa đến khát lòng...

Mình hiểu và ý thức được chẳng có sự trưởng thành nào không phải đánh đổi. Đôi lúc, chúng ta có thể thỏa hiệp và dung hòa, nhưng đôi khi vì ký ức quá đẹp khiến ta khó lòng chấp nhận. Với mình quá trình ấy diễn ra dai dẳng. Mình đã từng ôm ấp kỷ niệm để sống qua ngày với một sự bất lực và niềm tin mù quáng. Có những thời điểm, mưa là sự tra tấn tâm hồn. Bao nhiêu ký ức đều gắng liền với mưa, làm sao mà trốn tránh khi mưa khắp mọi nơi đây... Đi qua những mùa mưa bằng một tâm hồn cô đơn và vụn vỡ là một thứ cảm giác mình sẽ mãi không thể quên được...



Bali không có mưa nhưng tâm hồn những cô gái đều ướt sũng vì những điều ngọt ngào đã trải qua. Thời gian quá ngắn để những cảm xúc dịu dàng đâm chồi mà không kịp nở hoa, để rồi khi chia ly ai nấy cũng mang một tâm hồn thổn thức về một chuyện tình còn dở dang... Thế nhưng, có hề gì khi chúng ta đã có những thời khắc bên nhau vui vẻ, đã sống hết mình cho yêu thương và tuổi trẻ. Một buổi chiều không mưa nào đó, dù là Sài Gòn hay Hà Nội, Trùng Khánh hay Saporo, ta vẫn sẽ thấy lòng yên bình, mỉm cười rất hiền cho những điều đã trở thành một phần ký ức đậm đà mùi vị của đảo thiên đường...
-----
Rewriting after a long heartbreaking period is not easy ... It is said that literature reflects the soul. When your heart hides too much unbearable sorrow, you are going to be stronger, but that makes your writing no longer velvety anymore. Although I love to read Nguyen Nhat Anh (the most famous children ’s story writer in Viet Nam), my writing style is more and more similar to Nguyen Ngoc Tu’s (best-seller tragedy writer). At that first moment, I felt little confused because I have been afraid of the maturity would put a cover on the purity. I spent my passionate young fighting for my soul land always is fresh and green. I have not mentally prepared for season changes in my mind... I am hesitating ...

Today, it is brilliantly sunny whole day in Sai Gon (former name of Ho Chi Minh city), in spite of current driving rainy season. I should rejoice since I have not to struggle hard against the crowd on traffic jam. However, I suddenly find myself that I am missing grey sky of rain. Then I also remember the time when rainy season hadn’t come yet, I had been fully entitled to expect ist appearance...

I am intensely aware of a certain price has to be paid for maturity. Sometimes, we can be compromising and reconcile with it, but sometimes because of too beautiful memories make us difficult to accept. In my case, this process persists stubbornly. I used to embrace memories to survive on a helpless and blind faith. At times, the rain hurts my soul because there are lot of memories are associated with rain. How could I evade as the rain is everywhere ... Going through the rainy season in a lonely and shattered heart is my unforgettable experience ...

We didn’t suffer from rain in Bali, but the soul of all girls seem being wet because of the sweetest things there. Time was too short for the tender feelings to be able to flower. When the separation came, they were all carrying a sobbing heart of an unfinished love story ... But whatever the incompleteness was, we had moments of fun together, did live for love and youth. On some rainy afternoon, either Saigon or Hanoi, Chongqing or Sapporo, we will still see a peaceful heart, a gentle smile for what has become a memorable part at the world paradise island ...