10/26/2017

✍ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI SẼ KHÔNG CÒN ĐẶC BIỆT


Lần này ra đi có lẽ cũng sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Thật may vì chúng ta không có nhiều bạn bè chung, không phải nhìn nhau lớn lên và trưởng thành. Một người xa lạ, đến bất ngờ nên ra đi cũng nhẹ nhàng như một điểm giao ngẫu nhiên trên con đường . Chẳng có lý do gì để có thể cắt nhau thêm một lần nữa. Mình là vị chủ nhà đã đón tiếp bạn bằng tất cả sự chân thành nên cũng sẽ tiễn bạn đi bằng một mặt hồ phẳng lặng thanh thản, không nuối tiếc, không oán hận, không cưỡng cầu. Thứ còn đọng lại là những ký ức đẹp và sự yên bình mà thôi.

Ở tuổi này, đón và tiễn không biết bao nhiêu người rồi, mình thấy việc chia tay một ai đó không còn là sự kiện quá hệ trọng và phải bận tâm nhiều. Vẫn như những lần trước, một cơ chế đặc biệt trong mình đã xác lập để chỉ giữ lại những điều tốt đẹp và rửa sạch những nỗi buồn. Vẫn luôn là như thế, chỉ là điểm bắt đầu thì chắc chắn không thể giống với điểm kết thúc được. Những gì đã được thiết lập không nhất thiết phải xóa bỏ vì nó là cơ sở để đưa ra kết luận, cũng như thời gian đã trôi qua thì làm sao mà lấy lại được. Công tâm mà nói, bạn đã dạy cho mình rất nhiều bài học, mở ra cho mình thấy những chân trời mới, lĩnh vực mới mà mình chưa từng nghiêm túc suy nghĩ đến. Những trải nghiệm ấy, có thứ mình sẽ noi theo, nhưng cũng có những điều mình sẽ nhắc nhở bản thân để đừng phạm phải. Bạn còn giúp mình củng cố thêm niềm tin về sự tương đối rằng không có gì là mãi mãi và không có gì là không thể thay thế.

Có thể sau này, khi mình đã trải qua thêm nhiều lần vấp ngã nữa, gặp phải nhiều nỗi buồn hơn nữa, hoặc đơn giản là thời gian quá lâu để có thể nhớ được chuyện gì đã xảy ra thì mình sẽ mỉm cười khi nhìn thấy một hình ảnh gợi nhớ về bạn, nhưng không phải là bây giờ. Mình biết, mỗi người đi qua cuộc đời nhau đều là vì cái duyên rất lớn và ý nghĩa nhất định của nó. Dù cái kết với bạn khá bất ngờ nhưng mình có thể chấp nhận được, vì mình đã có sự chuẩn bị chu đáo cho chuyến phiêu lưu này. Tất nhiên, mình kỳ vọng vượt qua ngọn đồi đó là thảo nguyên xanh rờn, nhưng không có nghĩa thực tế chỉ là một cánh đồng hoang vu thì mình sẽ gục ngã. Mình không thấy hối hận vì những gì đã bỏ ra, thời gian, công sức hay tình cảm. Thực tế, thứ mình nhận được cũng vô giá như những gì mình kỳ vọng. Nhờ có bạn, mình đã biết sống thật với cảm xúc của mình hơn, biết trân trọng những giây phút hiện tại, biết chủ động yêu thương, chủ động từ bỏ ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh bị động. Mình cũng hiểu về bản thân mình hơn, và thậm chí là phát hiện ra mình dũng cảm hơn những gì mình có thể tưởng tượng được. Mình không cố tỏ ra mạnh mẽ, mình đã đau, đã hụt hẫng, đã tức giận đến mức nghĩ thôi cũng thấy quặn thắt, thậm chí xém chút bỏ đi một cơ hội quý báu mà chắc chắn mình sẽ vô cùng hối hận nếu lúc đó từ bỏ. Nhưng mình không khóc. Ban đầu mình không hiểu nhưng giờ thì mình biết đó là vì không đủ lý do để mình rơi nước mắt… Những điều như thế, đối với mình, quả thật, mới mẻ và quý giá. Nhờ có bạn.

Nhớ lần đầu viết cho bạn vì thấu cảm sâu sắc nổi chênh vênh bạn đang đối mặt. Sợi dây ấy vô tình kéo mình gần bạn một chút. Rồi lần này, một lần nữa mình dành nhiều tâm trí để viết riêng cho bạn, là lời cảm ơn cũng là lời từ biệt, bởi vì sau hôm nay mình không còn muốn thấu cảm với bạn thêm một lần nào nữa, bởi vì bạn không xứng đáng.

Tạm biệt ngày cuối ở đảo thiên đường, ngày cuối mình còn giao nhau./.

9/24/2017

✍ THANH XUÂN LÀ CƠN MƯA RÀO, NGƯỜI NÀO KHÔNG NHANH THÌ SẼ ...BỊ ƯỚT!

Mỗi người đều có những nỗi sợ sâu thẳm bên trong không phải dễ nhìn thấy hay chính bản thân họ có thể nhận ra. Đó là một sợi dây vô hình, níu giữ họ không chạm đến một số giới hạn mà họ không muốn vượt qua. Cũng chính nỗi sợ ấy sẽ ảnh hưởng đến cách mà người ta lựa chọn sẽ “được ướt” hay “bị ướt” dưới những cơn mưa thanh xuân …
Trong nhiều năm, tôi luôn có một câu hỏi thường trực khi nhìn thấy những điều không bình thường: “Thật không thể hiểu nổi tại sao người đó có thể hành động như vậy nhỉ?”. Tại sao cô hàng xóm có thể chịu đựng chung sống với một người chồng thiếu trách nhiệm như vậy? Tại sao ông ấy chỉ suốt ngày bê tha mà không biết phấn đấu? Tại sao con bạn của tôi có thể cùng lúc san sẻ tình cảm cho nhiều thằng con trai khác ngoài người yêu của nó? Tại sao nhỏ đồng nghiệp lại có thể chấp nhận bán phẩm giá để được thăng tiến? Tại sao nó không tự phấn đấu để đi lên bằng chính năng lực của mình? Tại sao có những đứa học trò vốn rất ngoan lại bỗng trở nên ngỗ nghịch? Tại sao người ta không chọn điều tốt mà lại kết thân với cái xấu???? Lố bịch, xấu xa, ác độc, trơ trẽn, xảo trá, hư hỏng…. để làm gì khi mình có thể chọn làm những điều ngược lại?
Bạn của tôi, một đứa làm việc hơn 12h một ngày, một đứa có thể họp hành 5-6h liên tục quên cả cơn đói, người mà dù buổi tối có phải thức tới 2-3h để làm việc thì sáng vẫn có thể tươi tỉnh đến cơ quan. Ở con người ấy, dường như vượt quá sức chịu đựng bình thường để lúc nào cũng thấy toát lên nguồn năng lượng vô tận cho công việc. Một lần, thay vì hỏi “Tại sao cậu có nhiều động lực như thế?” như mọi lần, tôi đã hỏi cậu ấy “Có cô đơn không?”. Câu trả lời gián tiếp khiến tôi có chút suy tư: Bây giờ, “Công việc” chính là “Người yêu”. Hẳn là không ai lại không thấy hạnh phúc khi được ở bên cạnh người mình yêu thương mỗi ngày rồi. Tôi tin rằng cậu ấy đang hạnh phúc với những gì mình làm, song tôi cũng tự hỏi đó có phải còn là biểu hiện khác của nỗi sợ sự cô đơn hay không? Ai mà cần về nhà sớm khi chẳng có một người chờ đợi nhỉ?
Kể từ lần sinh nhật thứ 25, tôi tắt tất cả thông báo ngày sinh trên MXH vì tôi không thấy háo hức để đón chờ thêm những con số khác nữa. Tôi cho rằng, khi người ta đã bước qua cái tuổi chênh vênh thì người ta không thể sống theo bản năng nữa, người ta phải trưởng thành hơn, chính chắn hơn. Nhưng đó cũng vô tình chạm đến nỗi sợ sâu thẳm trong tôi. Tôi sợ đánh mất đi chính mình. Vì sợ mình phải trở nên “đáo để” nên tôi đã từ bỏ dấn thân vào dòng chảy bon chen, chọn lấy một chốn yên bình trên giảng đường. Tôi hiểu rằng, để “thành công’’ chốn thương trường, tôi phải đánh đổi “cái ngây thơ”. Tôi biết bản chất mình háo thắng và tôi cũng biết mình có thể làm nhiều hơn những gì mình đang thể hiện nhưng vì chính nỗi sợ đã giữ tôi luôn trong mức an toàn, để trở thành một người mà tôi muốn họ nhìn thấy ở tôi. Tôi sợ mình trở nên gai góc và sắc sảo. Cũng giống như những người không thể lựa chọn điều tốt hơn vì họ luôn có những nỗi sợ sâu xa kìm hãm bước chân họ vậy. Sợ thiếu đi điểm tựa, sợ không đủ năng lực, sợ bị chê cười, sợ chính con người thật của mình… Có những thứ tưởng như vô lý nhưng chẳng phải nó luôn tồn tại đấy sao? Có những điều không diễn ra theo cách thông thường nhưng nó lại luôn có lý do hợp lý để giải thích đó sao? Nỗi sợ cũng vậy mà thôi!
Có ai không sợ lạnh nếu ngâm mình quá lâu dưới mưa? Người ta chả phải chỉ nhìn thấy mưa thi vị khi được tận hưởng nó qua lớp kính mờ ảo và đắm chìm trong thứ âm nhạc du dương? Thử hỏi những bác xe ôm, những cô bán hàng rong phải đánh vật dưới cơn mưa lầy lội thì có còn thấy nó đẹp và lung linh như khi ta ngắm nhìn nó ở một góc quán khô ráo, ấm áp bên tách cà phê thơm lừng? Những ngày tuổi trẻ cũng thế, khi hoài niệm được lọc qua màn kính mờ ảo của thời gian thì người ta chỉ còn nhớ đến mùi mưa thơm lừng có vị cà phê và sự ấm áp được tạo ra bởi chiếc lò sưởi ở góc phòng. Người ta dễ quên đi nỗi sợ về cái lạnh lẽo hay cơn sốt hầm hập gây ra bởi chính cơn mưa ấy. Thanh xuân đúng là mưa rào, nhưng trước khi có thể ung dung để hồi tưởng thì hãy nhanh chân thoát khỏi những nỗi sợ của cái lạnh và cô đơn khi vẫn còn đang tắm mình trong nó. Chạy khỏi cái hun hút của màn đêm, cái xối xả của màn mưa để sau đó tận hưởng cảm giác ấm áp thật sự khi được cuộn mình trong chiếc chăn bông, vừa nhấm nháp một tách trà thơm, đong đưa theo giai điệu nhẹ nhàng và nhớ về cái lạnh vừa trải qua để thấy mình thật DŨNG CẢM biết bao. Cảm giác ấy chẳng phải ý nghĩa và đáng giá hơn hẳn cái cảm xúc thi vị giả tạo đã được che đi bởi lớp kính dày sao!
Thanh xuân là cơn mưa rào, hãy chạy nhanh để đừng bị cảm nhưng vẫn phải vượt qua vì không có con đường tắt khô ráo nào để đến với phần thưởng vô giá ở cuối con đường…

7/18/2017

📖 CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA

Xem phim từ chủ nhật mà lần lữa mãi hôm nay mới có đủ tâm trạng để viết review. Chẳng phải vì quá bận rộn mà chủ yếu do mình vẫn còn “nhát tay”. Mình dạo này ngại viết kinh khủng, ngại “phơi lòng” trước sự hỗn độn và phức tạp của thế giới những người đang-trưởng-thành. Nên là dù đã ngóng chờ từ những ngày đầu, dù đã coi được suất chiếu sớm, dù mắt cũng đã rưng rưng vì những vui buồn của nhân vật, nhưng vẫn chưa đủ cao trào để mình có lại được thứ cảm xúc mạnh mẽ trước đây... Thế là chùng tay....

Tay đã chùng, nhưng tim vẫn cứ ngọ ngoạy. Lồng ngực cũng vẫn thổn thức trước những buổi chiều mưa buồn man mát như hôm nay, một buổi chiều dễ thương của không gian tĩnh lặng, với nhạc da diết và cơn gió lạnh mênh man đầy mê hoặc... Thế là, mình lại muốn viết, muốn “trải lòng” với “Cô gái ấy”... một lần nữa...

-----

Bộ phim đến vào ngày lòng mình bình yên nhất sau những giông bão xa xăm. Mình đón nhận nó với sự háo hức quán tính của một fan lâu năm Nguyễn Nhật Ánh. Mình biết kiểu gì phim cũng sẽ không thể truyền tải hết được cái hồn của nguyên tác và cũng đủ tỉnh táo để không quá bị cuốn vào dư luận. Nhưng mình cũng chẳng chuẩn bị tâm thế gì, cảm xúc ấy như là thói quen với những thứ đã trở nên thân thuộc. Thân thuộc đến mức chẳng còn mong chờ vào một cái kết bất ngờ thế nào. Đối với mình, bộ phim giống như món yogurt thập cẩm tráng miệng, mình sẽ từ tốn thưởng thức sau khi đã no nê với các món khai vị và món chính trước đó. Tuy vậy, món yogurt ấy vẫn có sức hấp dẫn riêng đến từ sự kết hợp giữa vị ngọt của táo, vị chua của xoài, vị thanh mát của dưa hấu và một chút vị chát của ổi non. Món thập cẩm này như những mảng ký ức đậm đà của nhân vật Thư Thẩn vậy. Đó là quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của mỗi người, nó chứa đựng tất cả những thứ mỹ vị đầu đời, khiến cho người ta dù đã lớn khôn cũng mãi không thể nào quên được...
Làm sao người ta có thể quên được người bạn tuổi thơ đã gắn bó với mình từ những ngày mới đến, người đã luôn hưởng ứng một cách nhiệt tình mọi trò chơi ta đề xuất, và thậm chí còn sẵn sàng trở thành nạn nhân trong những thử nghiệm của ta nữa. Làm sao ta có thể quên được người bạn học cùng bàn đã chứng kiến tất tần tật cái cảm xúc lạ lẫm đầu đời ngơ dại khi ta ngày đầu đến lớp, cứ líu ríu nép sau lưng mẹ ta. Ta cũng không thể quên được những lần “cứu bồ” của Nhỏ khiến ta thoát khỏi những trận đòn nhừ tử của bố mẹ và thầy cô vì những lần nghịch dại. Nhỏ vừa là hàng xóm, vừa là bạn cùng bàn, và cũng là người chị gái dịu dàng sẵn sàng giúp đỡ ta hết lần này đến lần khác dù cũng phải hơn một nửa số lần ấy chính ta khiến trái tim hồn nhiên của Nhỏ bị tổn thương... Nhỏ, cả khung trời tuổi thơ của ta!


Ta sẽ chẳng bao giờ quên, chẳng bao giờ quên... nếu Nhỏ không lớn lên! Nếu Nhỏ cứ mãi là nhỏ Tiểu Ly đáng yêu trong ký ức tươi đẹp thì dù có mười năm, hai mươi năm hay suốt cả cuộc đời này hình ảnh của Nhỏ trong ta vẫn vẹn nguyên. Thế nhưng, ta quên rằng ta đã không còn là cậu nhóc Thư ngày nào và hiển nhiên Nhỏ cũng không còn là Tiểu Ly ngây ngô để suốt ngày ta có thể bắt nạt. Nhỏ đã lớn! Lớn một cách kỳ diệu, không còn bất cứ dấu vết “ngây thơ” nào để ta có thể nhận ra có mối liên quan giữa Tiểu Ly và nàng thơ Việt An kiêu kỳ, lạnh lùng khiến ta bao phen khốn khổ. Việt An, cả khung trời mơ mộng của ta!
------
Tuổi thơ hay là mơ mộng, Tiểu Ly hay là Việt An, tất cả đều là ký ức đẹp đẽ trong Thư. Thư không thể lựa chọn và cũng không tách bạch rạch ròi, ai cũng có một vị trí xứng đáng trong trái tim cậu. Vì là Nguyễn Nhật Ánh nên việc hợp nhất hai mảng ghép một cách vừa khít khiến khán giả hài lòng với một kết thúc không thể viên mãn hơn. Trẻ con hiển nhiên thỏa mãn vì bao giờ bọn chúng không mặc định một “happy ending” cho những chuyện tình Công Chúa - Hoàng Tử. Người lớn cũng vui vì họ có thể gửi gắm những cuộc tình dang dở của mình trong bức tranh tuyệt đẹp cuối phim khi cảm xúc riêng tư của Thư đã được hóa giải.
Nhưng cuộc đời đâu dễ dàng như một thước phim! Đâu phải Tiểu Ly nào cũng sẽ là Việt An. Đâu phải mối tình đầu nào cũng sẽ là tình cuối. Đâu thể nào vừa là quá khứ cũng lại là tương lai. Nhưng, một lần nữa người xem cũng vẫn sẽ mỉm cười vì vẫn tin vào một “happy ending”, chỉ là chúng ta sẽ vẽ nó theo một cách khác, xoay người với góc nhìn đa chiều hơn vì chẳng có công thức chung nào cho hạnh phúc cả. Bởi vì, ngày nắng hay mưa cũng sẽ dễ thương nếu chúng ta biết cách đảo chiều cảm xúc!